Những bộ quần áo cũ kia bị cô ta dứt khoát ném vào thùng rác.
Giống như kiên quyết vứt bỏ quá khứ của chính mình.
9
Ngày hôm sau trên đường đi công viên giải trí.
Tôi giới thiệu cho vị doanh nhân hơn chúng tôi bốn tuổi này những trò chơi con gái hiện nay đều thích.
Cả những món đồ lưu niệm đáng sưu tầm trong cửa hàng xung quanh.
Nhưng anh ta không có vẻ hứng thú lắm, cúi đầu lướt email trên iPad.
Thỉnh thoảng mới lười nhác “ừ” một tiếng.
Khi chúng tôi gặp Trương Uyển Thanh và Hoắc Mặc Nhiên.
Bọn họ vừa khéo đang bất đồng ý kiến.
Trương Uyển Thanh mắt long lanh nhìn tháp rơi tự do.
“Kích thích quá, em thật sự rất muốn chơi cái này.”
Hoắc Mặc Nhiên mím chặt môi, không đáp lời ngay.
Tôi biết, cậu ấy sợ độ cao.
Có vẻ cậu ấy không muốn thừa nhận trước mặt Trương Uyển Thanh.
Tôi đúng lúc mở miệng:
“Vậy cậu có thể đi chơi cái này cùng Cố tiên sinh.”
Diệp Dịch Thần thích nhảy bungee, nhảy dù và đủ loại vận động mạo hiểm.
Trò này đối với anh ta không khó.
Trương Uyển Thanh ngạc nhiên vui mừng đi đến trước mặt Diệp Dịch Thần.
“Trùng hợp quá, Cố tiên sinh.”
“Hóa ra ông chủ lớn như anh cũng đến công viên giải trí.”
Anh ta cong môi như thường lệ, nhưng sự dịu dàng trong đáy mắt là thứ bình thường không có.
“Muốn ngồi cái này?”
“Tôi đi cùng em.”
Cô ta cười đến cong cả mắt.
“Được.”
“Hoắc Mặc Nhiên, cậu cũng mau qua đây đi, chúng ta đi cùng nhau.”
Cậu ấy cau chặt mày, rõ ràng còn chưa nghĩ ra lý do từ chối.
Tôi vụng về khoác lấy cánh tay cậu ấy.
Nói với Trương Uyển Thanh:
“Tôi… tôi muốn cậu ấy ở lại với tôi.”
Ánh mắt của ba người cùng lúc tập trung lên người tôi.
Diệp Dịch Thần đứng trên bậc thềm, đôi mắt từ trên cao nhìn xuống không có một chút cảm xúc.
Trương Uyển Thanh thu lại nụ cười.
“Ồ, vậy cũng được.”
“Vậy Cố tiên sinh, chúng ta đi chơi thôi.”
Khi Diệp Dịch Thần thu hồi ánh mắt, anh ta vô tình lướt qua bàn tay tôi đang khoác lấy Hoắc Mặc Nhiên.
Chương 2
10
Hoắc Mặc Nhiên thì đỏ bừng vành tai, nhưng vẫn bình tĩnh nói:
“Đừng tưởng tôi không biết, Phó Thanh Dao.”
“Cậu Diệp ý dẫn Diệp Dịch Thần đến để tách Uyển Thanh ra.”
Cậu ấy kiêu ngạo phê bình tôi:
“Cậu có biết mình hơi dính tôi quá rồi không?”
Tôi không biết nói gì, chỉ có thể mặc nhận.
Hóa ra giả vờ thích một người cũng không dễ.
Trương Uyển Thanh đặc biệt thích các trò chơi trên cao kích thích.
Diệp Dịch Thần chơi cùng cô ta hết lần này đến lần khác.
Ban đầu tôi tìm chủ đề trò chuyện để phân tán sự chú ý của Hoắc Mặc Nhiên, cậu ấy còn kiên nhẫn đáp lại tôi.
Nhưng khi bầu không khí giữa Trương Uyển Thanh và Diệp Dịch Thần ngày càng mập mờ.
Sắc mặt Hoắc Mặc Nhiên âm trầm đến mức hoàn toàn không nghe lọt lời tôi.
Sau khi cùng một câu hỏi được hỏi hai lần nhưng không nhận được hồi đáp.
Tôi cũng không mở miệng nữa.
Ánh mắt cậu ấy qua lại giữa Diệp Dịch Thần và Trương Uyển Thanh.
Cố gắng chen vào chủ đề của hai người họ.
Ngay cả mu bàn tay mình bị lan can cứa rách cũng không chú ý.
Tôi kéo tay áo cậu ấy.
“Hoắc Mặc Nhiên, cậu đợi tôi một chút, tôi đi mua một hộp băng cá nhân.”
Cậu ấy mất tập trung “ừ” một tiếng.
Tôi nhanh chóng chạy đến cửa hàng bên cạnh.
Nhưng khi tôi đi ra, không có ai ở chỗ cũ chờ tôi.
Tôi đi quanh khu trò chơi tìm khoảng bảy tám phút mới gặp lại bọn họ.
Hoắc Mặc Nhiên vốn đã nghẹn một bụng tức.
Lúc này càng mất kiên nhẫn, khẽ “chậc” một tiếng.
“Cậu đi làm gì vậy?”
“Đột nhiên chạy đi rất làm lỡ thời gian của người khác, biết không?”
Tôi khựng lại, rút ra một miếng băng cá nhân.
“Vừa rồi tôi nói với cậu rồi, tôi đi mua cái này.”
Rồi chỉ vào mu bàn tay cậu ấy.
“Cậu bị thương rồi.”
Hoắc Mặc Nhiên sửng sốt trong thoáng chốc, nghẹn lại.
Trước đây tôi đã quen với tính thiếu gia của Hoắc Mặc Nhiên.
Vì vậy cũng không để bụng lời cậu ấy vừa nói.
“Tôi có mang tăm bông tẩm iodophor, giúp cậu khử trùng trước rồi dán nhé.”
Ánh mắt cậu ấy tối nghĩa không rõ.
Mặc cho tôi nâng tay cậu ấy, chấm iodophor lên.
Tôi khẽ thổi:
“Đau không?”
Nam sinh khàn giọng nói:
“Không đau.”
Tôi dán băng cá nhân lên, vừa buông tay xuống.
Lại bị Hoắc Mặc Nhiên nắm lấy.
“Đi thôi.”
“Không phải cậu vẫn luôn thích xem xe hoa nhất sao?”
“Tôi đi cùng cậu.”
Tôi hơi mở to mắt, nhìn nam sinh đột nhiên thay đổi thái độ.
Trương Uyển Thanh đứng sau lưng chúng tôi.
“Hoắc Mặc Nhiên.”
“Cậu không đi cùng chúng tôi nữa sao?”
Nam sinh nhìn lướt qua Diệp Dịch Thần với vẻ mỉa mai, cười nói:
“Không.”
“Không làm phiền hai người nữa.”
Thật ra vẫn có thể nghe ra sự ghen tuông trong lời nói.
Nhưng tôi lạc quan nghĩ, có lẽ Hoắc Mặc Nhiên đã bị tôi cảm động một chút.
Kiên trì tiếp, biết đâu trong mắt cậu ấy không còn chỉ có Trương Uyển Thanh.
Mà cũng có thể nhìn thấy tôi.
11
Trong lúc chờ xe hoa, tôi hoàn toàn không kìm được ý cười.
Hai trăm nghìn dường như đã nhìn thấy hy vọng.
Hoắc Mặc Nhiên tùy ý xoa xoa sau đầu tôi.
“Vui vậy à?”
Tôi nặng nề “ừ” một tiếng.
Càng cố gắng muốn lấy lòng cậu ấy.
“Cậu có khát không? Tôi đi mua cho cậu một ly trà trái cây nhé.”
Hoắc Mặc Nhiên kéo tôi về bên cạnh.
“Không khát, đừng lăng xăng nữa.”
Một lát sau, cậu ấy lại hắng giọng, nói:
“Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi không nên quát cậu.”
Tôi lắc đầu.
“Tôi không giận.”
Hoắc Mặc Nhiên tự giễu kéo khóe môi.
“Thật ra thỉnh thoảng nghĩ lại, cậu cũng khá tốt, Phó Thanh Dao.”
Xe hoa đã chạy tới.
