Hôn Nhân Chia Đôi, Hạnh Phúc Chia Xa

Chương 5

Tuỳ chỉnh đọc
Cỡ 20

“Ừ, tôi chỉ đóng một nửa, nửa còn lại anh tự đóng đi. Tôi đưa Tiểu Lục về nhà bố mẹ tôi ở mấy ngày.”

Phó Mặc Nhiên tức đến méo cả mặt.

Sau khi tôi ở tạm nhà bố mẹ mấy ngày rồi quay về, tôi phát hiện bố mẹ chồng cũng đã dọn tới.

“Tiểu Vương, chúng tôi tới thăm Tiểu Lục. Mẹ con hơi yếu, con nấu cho mẹ con nồi canh gà bồi bổ đi.”

Vừa bước vào cửa, bố chồng tôi đã sắp xếp việc cho tôi.

“Ôi chao, hóa ra là muốn tôi hầu hạ mọi người à.”

“Tiểu Vương, cô nhạy cảm quá rồi.”

Sắc mặt Phó Mặc Nhiên hơi mất tự nhiên.

“Có người từng dạy tôi rằng, một người quá nhạy cảm là vì đối phương không chiếm được tiện nghi của cô ấy.”

Mẹ chồng tôi ôm ngực, ho khan kịch liệt.

“Xem con chọc mẹ con tức thành thế này, con đừng có quá mạnh mẽ nữa!”

Bố chồng tôi vừa nói vừa vỗ lưng cho mẹ chồng tôi.

“Có người từng dạy tôi rằng, một người quá mạnh mẽ, chính là vì cô ấy rất có chủ kiến, không dễ bị nắn bóp.”

Mẹ chồng tôi cầm cốc nước của tôi uống một ngụm, thuận khí xong thì chỉ vào tôi.

“Tiểu Vương, con nói năng sao mà khó nghe thế?”

“Có người từng dạy tôi rằng, một người nói năng khó nghe, chính là vì lời cô ấy nói đã chọc đúng chỗ đau của đối phương, khiến đối phương tức đến vỡ trận.”

Cuối cùng Phó Mặc Nhiên không nhịn nổi nữa, anh ta dùng sức ném cốc của tôi xuống đất, vỡ tan tành.

“Có người, có người, ai dạy cô nói lý lẽ kiểu vô lý như vậy hả!”

“Anh chứ ai!”

Tôi chỉ vào Phó Mặc Nhiên, cười hì hì.

Phó Mặc Nhiên chợt bừng tỉnh, anh ta nhớ lại mấy năm nay mình đã PUA tôi như thế nào.

Nhớ trước đây mẹ tôi hay mang rau nhà trồng cho tôi, Phó Mặc Nhiên lại có chút ghét bỏ, suốt ngày soi mói đủ điều.

“Mấy con sâu này đều cắn thủng cả rồi, không cần phải mang tới đâu, chỉ còn mỗi gốc với thân thôi.”

Tôi rất bất mãn với thái độ của anh ta.

“Anh có thể đối xử với mẹ tôi tốt hơn một chút được không.”

“Nói tôi có vấn đề về thái độ, vậy là chứng tỏ tôi có lý, cô đang bắt bẻ thái độ của tôi.”

Lại có một lần, bạn tôi đến nhà chơi.

Tôi nấu thêm hai món.

Vậy mà anh ta chỉ rửa số bát đĩa như mọi khi, còn số bát đĩa nhiều thêm thì lại không rửa.

“Bạn của cô thì đương nhiên cô phải lo. Chúng ta đã AA rồi.”

“Anh đừng tính toán như thế được không.”

“Nói tôi tính toán à? Vậy chứng tỏ cô không chiếm được tiện nghi của tôi!”

Anh ta lúc nào cũng có cả một bộ lý do.

Tôi cũng học được rồi, thầy giỏi thì trò cũng giỏi.

10.

Tôi vào bếp, chỉ nấu phần cơm của tôi và Tiểu Lục.

Ba người họ ngồi trong phòng khách nhìn chúng tôi.

Chúng tôi tự mình ăn cơm.

“Ông bà nội với ba không ăn sao?”

Tiểu Lục ngây thơ hỏi.

“Chúng không ăn đồ tôi nấu. Chúng sẽ tự nấu. Nhưng mà, ngày mai con sẽ phải ăn cơm với bố rồi đó.”

Tiểu Lục vừa nghe “oa” một tiếng là khóc luôn.

“Không muốn, bố lúc nào cũng để Tiểu Lục bị đói, nấu cơm còn rất khó ăn.”

Gương mặt Phó Mặc Nhiên méo mó đến mức như cái kẹp ghim.

Mẹ chồng tôi lại không nhịn được nữa.

“Tôi ở nhà bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ để bố của Mặc Nhiên và Mặc Nhiên vào bếp cả!”

“Ồ? Vậy bà cũng đi làm kiếm tiền à? Bà và bố của Mặc Nhiên cũng chế độ AA? Ông ấy cũng giao thẻ lương cho mẹ chồng của bà sao?”

Sắc mặt mẹ chồng tôi càng khó coi hơn, đen xạm như màu gan heo.

Nghẹn nơi cổ họng, chẳng nói nên lời.

11.

Cuối cùng Phó Mặc Nhiên cũng tiễn được bố mẹ anh ta đi.

Mấy ngày bọn họ ở đây, chẳng chiếm được chút tiện nghi nào của tôi.

Làn sóng sa thải của ngành internet ập tới, Phó Mặc Nhiên trở thành một trong những người có tên trong danh sách cắt giảm.

“Tiểu Vương, anh có chuyện muốn bàn với em. Có lẽ anh sắp bị sa thải rồi, có thể trong một thời gian sẽ không có thu nhập.”

“Rồi sao? Có liên quan gì đến tôi? Chúng ta là thanh toán theo tháng.”