Lời Khai Cuối Cùng Trong Đêm Mưa

Chương 8

Tuỳ chỉnh đọc
Cỡ 20

“Thuốc độc… thuốc độc là tôi mua trên mạng, tôi không biết người bán là ai, chứng cứ đã xóa sạch hết rồi!”

Nhưng đội trưởng Quách lại lắc đầu.

Khi tôi không nhận tội, anh ta nghĩ hết cách ép tôi nhận.

Bây giờ tôi thật sự nhận rồi, anh ta lại không chấp nhận.

Tôi không nhịn nổi nữa mà hét lên: “Hung thủ chính là tôi mà, anh lắc đầu là có ý gì?”

“Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?!”

Đội trưởng Quách im lặng một lát, rồi khẽ cười khổ, thở dài một tiếng.

“Giang An Nhiên, vốn dĩ tôi vẫn chưa chắc hung thủ là ai, nhưng phản ứng của cô khiến tôi xác định rồi…”

Anh ta ngừng lại một chút, rồi nói ra một cái tên.

Tôi lập tức cứng đờ người.

Ngạt thở đến mức không thể hít thở.

9.

“Đỗ Cảnh Thâm.”

“Người này, cô hẳn là quen chứ?”

“Trước đây hắn cũng là một thằng du côn dưới tay Hạ Cảnh Du, nhưng đột nhiên mất tích, thời gian đại khái chính là lúc Hạ Cảnh Du không còn ép cô kiếm tiền nữa——”

Tôi nghe không nổi nữa, liên tục lắc đầu dữ dội: “Đừng nói nữa, đội trưởng Quách xin anh đừng nói nữa!”

“Anh nhận tội, tôi nhận tội còn không được sao?”

Nhưng đội trưởng Quách vẫn chẳng hề để ý đến lời cầu xin của tôi, tiếp tục nói: “Trong lúc Đỗ Cảnh Thâm mất tích, tài xế của Hạ Cảnh Du cũng biến mất theo.”

“Hạ Cảnh Du đã thừa nhận, tài xế của hắn đã chết, là bị Đỗ Cảnh Thâm giết. Trước khi Đỗ Cảnh Thâm bỏ trốn còn uy hiếp hắn, bảo hắn thả cô ra, nếu không nhất định sẽ giết Hạ Cảnh Du.”

“Vì bị uy hiếp, Hạ Cảnh Du mới không còn ép cô nữa.”

“Cho nên… Đỗ Cảnh Thâm rất quan tâm đến cô đúng không? Hắn vẫn luôn giữ liên lạc với cô, biết cô định ra tay với Đường Uyển Thanh và mấy người kia, sợ cô dính mạng người rồi hủy cả nửa đời sau của mình, nên mới giúp cô đầu độc chết ba người Đường Uyển Thanh.”

“Hung thủ quả thật không phải cô, chúng tôi đã tìm được manh mối mới, chứng minh chỗ hung thủ hạ độc là ở thư viện, chứ không phải ký túc xá.”

“Cô đột nhiên vội vàng nhận tội, là đoán được chúng tôi đã phát hiện ra sự tồn tại của Đỗ Cảnh Thâm, nên muốn che giấu cho hắn đúng không?”

Tôi không nói nổi lời nào.

Người tôi run lên bần bật.

Ngực tôi, cổ họng như bị chẹn một khối sắt, chỉ có thể để đội trưởng Quách tiếp tục nói xuống.

“Sau khi chúng tôi phát hiện ra Đỗ Cảnh Thâm, hướng điều tra của vụ án đã trở nên rõ ràng.”

“Hắn không thể hoàn mỹ gây án, tìm ra manh mối và chứng cứ chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.”

Trái tim tôi hoàn toàn vỡ nát.

Tôi đã sớm nước mắt đầm đìa, tầm mắt mơ hồ không rõ.

Tôi nhớ đến gương mặt của Đỗ Cảnh Thâm, người tôi đã chôn thật sâu trong lòng, nụ cười ngờ nghệch của hắn.

Hắn ngốc nghếch, vì tiền mà đi theo Hạ Cảnh Du, không phải là người tốt đẹp gì.

Cho nên lần đầu tiên hắn tỏ tình với tôi, tôi chỉ thấy sợ, chỉ muốn tránh xa hắn.

Hắn không dây dưa với tôi, chỉ gãi gãi đầu rồi đi đến thành phố khác làm việc.

Đến lúc hắn quay về, mới biết tôi đã bị Hạ Cảnh Du ép xuống vực sâu.

Hắn phát điên, nói hắn nhất định sẽ giết Hạ Cảnh Du, cứu tôi ra ngoài.

Nhưng hắn thất bại rồi, tài xế của Hạ Cảnh Du đã đỡ một nhát dao thay cho Hạ Cảnh Du.

Trước lúc chạy trốn, hắn đã đến tìm tôi một chuyến, cười nói với tôi: “Cô yên tâm đi, sau này Hạ Cảnh Du không dám bắt nạt cô nữa đâu.”

Lúc đó tôi vẫn không hiểu, câu nói ấy đại diện cho điều gì, chỉ theo bản năng sợ hãi nhìn vết máu trên tay hắn, vô thức co người lại.

Hắn lại cười cười, để lại một cái bánh kem nhỏ rồi đi.

“Chờ tôi nhé, đợi sóng gió qua đi, tôi sẽ lại quay về thăm cô……..”

Đó là câu nói cuối cùng giữa hắn và tôi.

Sau đó chúng tôi không gặp lại nữa.

Nhưng chiếc bánh kem nhỏ ngọt ngào ấy, nụ cười ngờ nghệch của hắn, lại khắc sâu trong đầu tôi, mỗi giấc mơ đều sẽ xuất hiện.

Lần đầu tiên biết tin Đường Uyển Thanh và ba người kia chết, tôi đã biết là do Đỗ Cảnh Thâm ra tay.