Lời Thề Tan Vỡ Trong Đêm 11/11

Chương 7

Tuỳ chỉnh đọc
Cỡ 20

Tôi có một nửa tài sản của anh ta, sống dư dả, sự nghiệp ngày một thăng hoa.

Tôi tìm lại chính mình, cái giá chỉ là vài vết thương và một trái tim từng đau.

Còn anh ta – tay trắng, tan cửa nát nhà, đúng như lời thề độc do chính miệng mình thốt ra.

Còn Mộ Nhược Hy, sau khi hồi phục, bị đưa vào nhà tạm giam chờ xét xử.

Dưới cú sốc liên hoàn, cô ta thực sự phát bệnh.

Mỗi ngày chỉ tỉnh táo vài phút, không còn là cô nữ sinh từng bắt nạt tôi, càng không còn là nữ streamer kiêu ngạo ngày nào.

Cả tâm lẫn thân, đều tàn tạ không còn gì.

Một hôm trong khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi, cô ta nghe tin Hạ Tư Hàn chết dưới tay bạn trai cũ của mình.

Cô ta chỉ ngây ngẩn nhìn xa xăm, không nói một lời.

Tối hôm đó, cô ta trèo lên tầng cao bệnh viện định nhảy, bị y tá giữ lại, lập tức chuyển đến phòng giám sát đặc biệt.

Mộ Nhược Hy, từ nay sẽ sống trong trại giam và trại tâm thần, gặm nhấm hết phần đời còn lại bởi nghiệp do chính mình tạo ra.

Dưới sự dẫn dắt của người phụ nữ ấy, tôi xử lý hàng loạt vụ ly hôn, giúp đỡ nhiều phụ nữ đang tuyệt vọng.

Tôi thấu hiểu họ, cảm được nỗi đau của họ, đồng thời có đủ năng lực và bản lĩnh để giành lại công bằng cho họ.

Tôi cũng thuê bảo mẫu chuyên nghiệp chăm con, tranh thủ mọi lúc rảnh rỗi để chơi với bé.

Nhìn con khỏe mạnh lớn lên, tim tôi mềm lại, đầy tự hào.

Ngày tôi chính thức thăng chức, trùng hợp cũng là ngày 11/11.

Sếp tôi âm thầm chuẩn bị một món quà đặc biệt –

Một danh sách quà tặng giống hệt năm xưa Hạ Tư Hàn từng tặng cho Mộ Nhược Hy.

Từng tin nhắn giao hàng đổ về điện thoại khiến tôi dở khóc dở cười, suýt nữa định gửi cô ấy bao lì xì thật to.

Tối đó trong buổi tiệc, cô ấy phẩy tay:

“Cái này có gì đâu, mấy đồng bạc lẻ thôi. Dám chuyển tiền cho mình là mình cho cậu nghỉ việc đấy!”

Rồi cô ấy nâng ly, nhìn tôi đầy ôn hòa:

“Mừng cho khởi đầu mới của cậu, Triệu Thanh Dao.”

Tôi cười, nâng ly chạm nhẹ:

“Phải, mừng cho tôi, mừng cho chính tôi – một Triệu Thanh Dao mới, sống đúng là mình.”

HẾT