Cho dù con mèo có chết, nếu thực sự yêu mèo như lời cô ta nói, thì cũng sẽ không tùy tiện nứt xác con mèo đi như thế này.
Trong lòng anh ta lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Thẩm Thanh Từ ngày hôm đó đã thề thốt chắc nịch rằng cô tuyệt đối đã đóng cửa cẩn thận.
Thẩm Thanh Từ, không bao giờ nói dối.
Anh ta chạy như điên đến ban quản lý để xem lại camera ngày hôm đó.
Trong màn hình, Kỷ Vãn Ninh ôm con mèo bước ra khỏi biệt thự, ngó nghiêng trái phải, sau khi xác định không có ai, đã lái xe cán chết con mèo.
Sau đó, cô ta ném con mèo vào bụi cây gần đó.
Từ đầu đến cuối, trên mặt cô ta không hề có lấy một tia bi thương nào.
Đường Mặc Nhiên chằm chằm nhìn vào màn hình, hơi thở ngày càng dồn dập.
“Con súc sinh này.”
Anh ta chửi thầm một tiếng, quay người lao ra khỏi phòng ban quản lý.
Trở về biệt thự, Kỷ Vãn Ninh vẫn đang ngồi chơi điện thoại trên sofa.
Thấy anh về, cô ta tươi cười nũng nịu:
“Mặc Nhiên, vừa nãy anh đi đâu thế? Em nhớ anh chết đi được.”
Giây tiếp theo, cô ta bị Đường Mặc Nhiên bóp chặt cổ, ấn mạnh vào tường.
Cô ta sợ hãi thét lên, không ngừng đập vào tay Đường Mặc Nhiên, hy vọng anh ta sẽ buông tay.
“Mặc Nhiên, anh làm gì thế?!”
“Đau! Anh buông em ra!”
“Là cô làm.”
Giọng Đường Mặc Nhiên lạnh lẽo không có chút nhiệt độ nào, ánh mắt đáng sợ.
“Là cô làm có đúng không?!”
“Là cô Đường tình cán chết con mèo! Là cô vu oan tất cả những chuyện này cho Thanh Từ!”
“Có đúng không?!”
Kỷ Vãn Ninh lập tức hoảng loạn, không ngừng giải thích:
“Em… em… Mặc Nhiên nghe em giải thích…”
“Còn gì để giải thích nữa!”
Đường Mặc Nhiên vung tay thật mạnh, Kỷ Vãn Ninh ngã phịch xuống sàn nhà, khuỷu tay rướm máu.
Cô ta khóc xé ruột xé gan, bò tới ôm chặt lấy chân Đường Mặc Nhiên.
“Mặc Nhiên, em làm tất cả những chuyện này đều là vì em yêu anh mà!”
“Em quá yêu anh, em chỉ muốn trong lòng anh có một mình em thôi! Nên em mới làm vậy!”
“Tất cả đều là vì em yêu anh mà!”
Đường Mặc Nhiên chỉ thấy đầu óc choáng váng, nghe những lời của Kỷ Vãn Ninh, anh ta bật cười trào phúng.
Người ta vẫn bảo hồng nhan họa thủy, từ xưa đến nay những tai họa do đàn ông tranh giành gái đẹp gây ra không phải là hiếm.
Nhưng anh ta không ngờ.
Bây giờ, chuyện này lại xảy ra với một người đàn ông như anh ta.
Anh ta lạnh lùng đá Kỷ Vãn Ninh ra: “Cút.”
Anh ta chưa bao giờ nhẫn tâm với ai như vậy, nhưng đối với Kỷ Vãn Ninh, giờ đây chỉ còn lại sự chán ghét và ghê tởm tột độ.
Kỷ Vãn Ninh ngây người tại chỗ, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Anh… anh không thể đối xử với em như vậy! Anh đã nói sẽ kết hôn với em cơ mà!”
“Là do tôi mù mắt.”
Giọng Đường Mặc Nhiên tàn nhẫn, không còn vẻ dịu dàng như trước nữa.
“Cô ngàn vạn lần không nên, không nên đụng đến Thanh Từ của tôi.”
“Cút khỏi thành phố này đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
“Nếu không, hậu quả tự gánh chịu.”
Anh ta gọi vệ sĩ vào, ném thẳng Kỷ Vãn Ninh đang trong bộ dạng thê thảm ra ngoài.
Phía sau vang lên từng tiếng khóc lóc van xin của Kỷ Vãn Ninh, anh ta hoàn toàn không bận tâm.
Chỉ muốn lập tức đến bệnh viện.
Anh ta muốn gặp Thanh Từ.
Anh ta muốn tạ tội với cô.
Thế nhưng khi anh ta đuổi đến bệnh viện, mới phát hiện ra, Thẩm Thanh Từ đã biến mất.
8
Nhiều ngày sau đó, anh ta hoàn toàn không nhận được bất cứ tin tức nào của Thẩm Thanh Từ.
Cả người anh ta tiều tụy đi trông thấy. Anh ta bắt đầu ngày ngày mượn rượu giải sầu, đêm đêm say khướt. Không còn tâm trí đâu mà quản lý công ty, Tập đoàn Cố thị to lớn bị anh ta vứt bỏ ra sau đầu, mặc kệ cho mọi thứ rối tinh rối mù. Cố lão gia tử không nhìn nổi nữa, sai người bắt anh ta về nhà chính của Đường gia, trước mặt tất cả các trưởng bối trong gia tộc, giáng một cái tát
